Thơ Kênh Thơ Nhạc Nhất Lang - Dòng Thơ Viết Cho Một Người

Thảo luận trong 'Tự Sáng tác' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 8/6/26 lúc 10:01.

Moderators: nhanjkl
  1. [​IMG]

    DÒNG THƠ VIẾT CHO MỘT NGƯỜI
    ———————————————--------

    Em yêu ạ!

    Duyên tình thắm thiết của đôi ta dang dở bởi rơi vào vòng éo le mê tín – tuổi tác của gia đình em, khiến cả một đời vương vấn và nhiều đau khổ cho em, em đã âm thầm chịu đựng, còn anh vì buổi đầu chưa hiểu ngọn ngành nên đành xuôi theo ngày tháng cố mà phôi pha.

    Sau mấy mươi năm tình cờ gặp lại, anh không ngờ trước hai việc:

    1- Em đã uống thuốc quyên sinh bởi nỗi thống đau trắc trở duyên tình của hai đứa mình (may mắn được người hay kịp thời cứu sống).

    2- Vì tình yêu và nỗi nhớ em đã trọn một đời dùng chữ ký gắn liền chữ cái tên của anh và em!.

    Em thương ạ!

    Rung động và cảm xúc biết bao khi biết được hai điều ấy em đã dành cho anh, ẩn kín nơi tận cùng sâu thẳm của tâm hồn em!.
    Trước bao biến đổi phũ phàng của thời gian, hoàn cảnh, giờ đây anh không còn gì để tặng lại cho em, bù đắp xứng đáng một mối chân tình yêu thương, chỉ có dòng thơ này suốt chuỗi dài năm tháng buồn nhớ em, anh đã sáng tác, nay được kết liền lại thành “DÒNG THƠ VIẾT CHO MỘT NGƯỜI” thầm gửi vào đây trọn tấc lòng yêu thương của anh về em, mong an ủi phần nào nỗi đau thương trước dòng đời nghiệt ngã mà em đã gánh chịu!…

    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------


    EM ĐÃ SAI RỒI

    Lan ơi! Hãy khóc thật nhiều đi
    Cho nhẹ sầu đau vỡ mộng thì
    Một thuở trăng vàng soi suối biếc
    Ngờ đâu một sớm chẳng còn chi…

    Em nát tâm hồn theo tháng năm
    Bao lần khóc hận dưới khung xanh
    Héo hon, vàng võ chìm hiu quạnh
    Suốt mãi thời gian bóng nguyệt tàn

    Đối mặt cuộc đời mây xám phủ
    Bầu trời là cả sắc vàng thu
    Lá khô rơi rụng vườn hoang vắng
    Bốn phía bao quanh dãy mịt mù

    Hồn đã đóng băng suốt chuỗi dài
    Lệ lòng khô cạn bởi hoài ai
    Con tim xưa trẻ ngân lai láng
    Giờ chẳng còn chi nhịp đập này…

    Anh hiểu em buồn, em khổ đau
    Lắm khi thao thức dưới canh thâu
    Nhớ nhung dĩ vãng, thời hoa mộng
    Buồn bã âm thầm cuộc bể dâu

    Phải chi ngày ấy đừng im lặng
    Sợ vỡ trăng thanh, rã ánh tàn
    Khép kín nỗi niềm, xuôi định mệnh
    Để hờn với nghẹn lại cho anh

    Em đã sai rồi em biết không
    Ánh vàng luôn mãi sắc thanh trong
    Dẫu mây giăng phủ, vùi thân ngọc
    Có sá gì đâu một tấc lòng.

    Tháng 6/2016
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

    Nguồn:
    Kênh Thơ Nhạc Nhất Lang

     
Moderators: nhanjkl

Chia sẻ trang này